Running Toward the Impossible
Huyền thoại về Kuafu (夸父 Kuāfù) là một trong những câu chuyện ngắn gọn và tàn khốc nhất trong thần thoại Trung Quốc. Một người khổng lồ quyết định đuổi theo mặt trời. Anh ta chạy suốt cả ngày. Anh ta khát nước. Anh ta uống cạn sông Hoàng Hà. Anh ta uống cạn sông Ngụy. Anh ta quay về phía hồ lớn Daze. Anh ta chết trước khi đến được nơi đó. Gậy đi của anh ta, bị bỏ lại trong cái chết, biến thành một rừng cây đào.
Đó là toàn bộ câu chuyện. Shanhaijing (山海经 Shānhǎi Jīng) kể nó trong chưa tới năm mươi ký tự. Và năm mươi ký tự đó đã ám ảnh văn học Trung Quốc hơn hai nghìn năm.
The Text
Bản "Kinh điển về Các Vùng Ngoài Biển" của Shanhaijing ghi lại: "Kuafu đã đua với mặt trời. Khi anh ta sắp đến nơi, anh ta trở nên khát nước và đến uống từ sông Hoàng Hà và sông Ngụy. Các con sông không đủ. Anh ta đã đi về phía bắc để uống từ Hồ Lớn. Trước khi anh ta đến, anh ta đã chết vì khát nước dọc đường. Anh ta bỏ lại gậy của mình, cái mà đã trở thành rừng cây Đằng."
Đoạn văn nổi bật vì những gì nó không bao gồm: không có lời giải thích về lý do tại sao Kuafu đuổi theo mặt trời, không có bình luận luân lý, không có sự can thiệp của thần thánh, không có sự cứu giúp. Shanhaijing đơn giản ghi lại sự kiện — một người khổng lồ đã chạy, uống, chết — như thể đang liệt kê một đặc điểm địa chất. Rừng cây đào mà anh ta để lại được xem là kết quả đáng chú ý nhất, chứ không phải cái chết của anh ta.
Why Did He Run?
Văn bản không nói tại sao Kuafu lại đuổi theo mặt trời, và sự im lặng này đã tạo ra hai nghìn năm diễn giải.
Diễn giải phổ biến nhất là Kuafu đại diện cho tham vọng con người vượt quá giới hạn của nó. Anh ta theo đuổi điều không thể và bị tiêu diệt bởi nó. Diễn giải này phù hợp với một thế giới quan Nho giáo coi trọng sự moderat và biết vị trí của mình — sự kiêu ngạo của người khổng lồ đã dẫn đến sự sụp đổ của anh ta, và câu chuyện làm như một bài học cảnh tỉnh.
Nhưng có một diễn giải khác, cũng hợp lý và có lẽ thú vị hơn: Kuafu biết rằng anh ta không thể bắt được mặt trời, và anh ta vẫn chạy. Trong phiên bản này, huyền thoại không nói về sự thất bại mà về sự cao quý khi cố gắng làm điều không thể. Kuafu không đuổi theo mặt trời vì anh ngu ngốc. Anh đuổi theo nó vì có người phải thử.
Câu "Kuafu chasing the sun" (夸父追日 Kuāfù zhuī rì) đã trở thành một thành ngữ trong tiếng Trung, và ý nghĩa của nó thay đổi tùy thuộc vào ai sử dụng. Đối với một người thận trọng, nó có nghĩa là "đừng vươn quá giới hạn." Đối với một người tham vọng, nó có nghĩa là "nhắm tới điều không thể."
The Giant's Body
Kuafu thuộc về một giống người khổng lồ trong Shanhaijing. Bộ tộc của anh, người Kuafu, sinh sống ở những vùng cực bắc trong thế giới thần thoại. Họ được mô tả là những sinh vật khổng lồ — đủ mạnh để uống cạn các con sông, cao đủ để băng qua những ngọn núi. Tầm vóc khổng lồ của họ kết nối với một chủ đề rộng hơn trong Shanhaijing: càng đi xa khỏi trung tâm của nền văn minh, cư dân càng trở nên lạ và cực đoan hơn.
Người khổng lồ trong thần thoại Trung Quốc hoạt động khác so với người khổng lồ trong các truyền thống phương Tây. Trong thần thoại Bắc Âu, người khổng lồ là kẻ thù của các vị thần — hỗn loạn.