Huyền Thoại Sáng Tạo của Shanhaijing: Cách Thế Giới Được Hình Thành (Nhiều Lần)

Không Có Nguồn Gốc Đơn Lẻ

Văn hóa phương Tây có một câu chuyện sáng tạo chiếm ưu thế: Chúa đã tạo ra thế giới trong vòng sáu ngày. Văn hóa Trung Quốc không có câu chuyện đơn lẻ tương đương. Thay vào đó, nó có nhiều huyền thoại sáng tạo cùng tồn tại mà không mâu thuẫn — mỗi câu chuyện đề cập đến một khía cạnh khác nhau của việc sáng tạo.

Sự đa dạng này không phải là dấu hiệu của sự nhầm lẫn. Nó là dấu hiệu của sự tinh vi. Những câu hỏi khác nhau cần những câu chuyện khác nhau.

Pangu và Quả Trứng Vũ Trụ (盘古开天)

Trong khởi đầu, vũ trụ là một hỗn độn không hình dạng như một quả trứng. Bên trong quả trứng, Pangu (盘古) đã ngủ trong mười tám ngàn năm. Khi tỉnh dậy, ông đã chém quả trứng bằng một cái rìu. Vật chất nhẹ, trong suốt bốc lên thành trời (天). Vật chất nặng, tối tăm chìm xuống thành đất (地).

Pangu đứng giữa trời và đất, mỗi ngày cao thêm mười feet, đẩy chúng xa nhau hơn. Sau mười tám ngàn năm nữa, trời và đất đã được cố định. Pangu qua đời, và cơ thể của ông trở thành thế giới: hơi thở của ông trở thành gió, tiếng nói của ông trở thành sấm, mắt trái của ông trở thành mặt trời, mắt phải của ông trở thành mặt trăng, máu của ông trở thành các con sông, thịt của ông trở thành đất.

Huyền thoại này trả lời cho câu hỏi: thế giới vật lý đã hình thành như thế nào? Câu trả lời: thông qua sự hy sinh. Thế giới tồn tại vì Pangu đã hiến dâng cơ thể của mình để tạo ra nó. Sáng tạo không phải là một hành động của quyền lực. Đó là một hành động tự hủy diệt. Nhân một điểm liên quan: Mười Mặt Trời: Khi Bầu Trời Bốc Cháy.

Nüwa Tạo Ra Con Người (女娲造人)

Sau khi thế giới tồn tại, nó trống rỗng. Nữ thần Nüwa (女娲) cảm thấy cô đơn. Bà đã múc đất sét vàng từ bờ sông và nặn thành những hình nhỏ. Khi bà thổi vào chúng, chúng sống dậy — những con người đầu tiên.

Nhưng việc nặn từng hình bằng tay khá chậm. Nüwa đã nhúng một sợi dây vào đất sét và vẩy nó — những giọt đất rơi xuống trở thành nhiều con người hơn. Những hình nặn bằng tay trở thành quý tộc. Những hình nặn bằng dây trở thành thường dân.

Huyền thoại này trả lời cho câu hỏi: tại sao các giai cấp xã hội lại tồn tại? Câu trả lời là khó chịu: sự bất bình đẳng được xây dựng ngay trong chính việc sáng tạo. Những người quý tộc được tạo ra với sự chăm sóc. Những người thường dân được tạo ra vội vã. Huyền thoại này không ủng hộ sự bất bình đẳng này — nhưng nó thừa nhận đó là một đặc điểm cơ bản của thế giới.

Nüwa Sửa Trời (女娲补天)

Bầu trời bị nứt. Nước chảy qua các vết nứt, làm ngập đất. Lửa bùng lên từ mặt đất. Nüwa đã làm chảy năm viên đá nhiều màu và dùng chúng để vá lại bầu trời. Bà đã cắt những chiếc chân của một con rùa khổng lồ để dùng làm cột nâng đỡ bốn góc của trời.

Huyền thoại này trả lời cho một câu hỏi khác: tại sao thế giới lại không hoàn hảo? Câu trả lời: vì nó đã bị phá vỡ và được sửa chữa. Bầu trời được vá lại, chứ không phải nguyên bản. Các cột được chế tạo tạm thời, chứ không được thiết kế. Thế giới hoạt động, nhưng nó mang những vết sẹo của thảm họa.

Sự Tách Biệt Giữa Âm và Dương

Một câu chuyện sáng tạo mang tính triết học hơn mô tả nguồn gốc của thế giới như sự khác biệt của hỗn độn nguyên thủy (混沌, hùndùn) thành âm và dương — những đối lập tương hỗ tạo ra mọi hiện tượng. Ánh sáng và bóng tối, nóng và lạnh, và...

Về tác giả

Chuyên gia Thần thoại \u2014 Nhà thần thoại học so sánh chuyên về Sơn Hải Kinh.

Share:𝕏 TwitterFacebookLinkedInReddit